Tu bổ, tôn tạo di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia Đình Phú Lễ, tỉnh Bến Tre (nay là xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long)
Đình Phú Lễ (xã Phú Lễ, huyện Ba Tri) được xây dựng vào năm Minh Mạng thứ 7 (1826), gồm: 6 gian nối liền nhau là nhà võ ca, nhà viên đường có một hương án để cúng tế trời đất, gian thính đường có một hương án thờ tiền hiền, hậu hiền, tiền vãng, hậu vãng, gian thứ tư (gian chính đường) thờ thần; gian thứ năm (gian khánh đường) dùng để tiếp khách. Cuối cùng là hậu đường, gồm: 3 gian phụ, cấu trúc theo lối chữ đinh. Nội thất được trang trí nhiều hoành phi, liễn, đối và bao lam, hương án được chạm lộng rất công phu, được sơn son, thiếp vàng rất tinh tế và sinh động.
Tuy được xây dựng vào năm Minh Mạng thứ 7 (1826), nhưng đến năm Tự Đức thứ 5 (1852), triều đình mới sắc phong “Bổn cảnh Thành Hoàng chi thần” cho đình Phú Lễ. Đình Phú Lễ được công nhận là Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia vào năm 1993 và được xem là một trong những ngôi đình tiêu biểu ở Cù lao Bảo “Nhất Phú Cường, nhì Phú Lễ”. Đình Phú Lễ là dự án bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích lịch sử – văn hóa, danh lam thắng cảnh. Ngoài ra, Đình Phú Lễ còn nổi tiếng về quy mô rộng lớn, kiến trúc bề thế và những công trình điêu khắc nghệ thuật trang trí bên trong cũng như xung quanh ngôi đình. Nói về điểm đặc biệt của đình Phú Lễ thì chính là đồ nội thất. Đồ nội thất của ngôi đình này rất đẹp và rất quý.


Đình Phú Lễ đã được 199 năm tuổi, bao thế hệ người dân đã gìn giữ ngôi đình đến ngày nay. Đây là dự án quan trọng, đáp ứng nguyện vọng lâu nay của người dân địa phương, giúp bảo tồn và phát huy giá trị lịch sử, văn hóa của ngôi đình.
“Tu bổ, tôn tạo Di tích kiến trúc đình Phú Lễ, nhằm bảo tồn nguyên gốc của di tích: Công việc không chỉ là xây mới mà là bảo quản, tu bổ, phục hồi cấu kiện, đảm bảo giữ gìn tối đa các yếu tố gốc của di tích (về hình dáng, vật liệu, kỹ thuật truyền thống, hoa văn, chạm khắc).
Khôi phục lại chính xác các yếu tố đã bị thiếu hụt, mất mác trong quá trình tồn tại của di tích. Trả lại cho di tích hình dáng vốn có. Tăng cường độ bền vững của di tích, đảm bảo các điều kiện cần thiết để di tích có thể tồn tại lâu dài ở dạng nguyên gốc từ hình dáng, cơ cấu kiến trúc, màu sắc, đường nét trang trí mỹ thuật đến vật liệu xây dựng…”

